Câu chuyện Sê San

Vài ba năm trước, cũng một ngày cuối tháng 9 như bây giờ vậy, anh bạn rủ mình lên đây.

Lần đầu đến thực sự rất bất ngờ vì khí hậu, về con người, và nhất là đám trẻ con… với làn da trắng hồng. Phải nói ở đây cao, cao lắm, cây đèo 12km chỉ toàn dốc đứng và gắt, ù cả tai.

Măng Đen Đại Ngàn
măng đen sương mù

Nhiều cây thông, nhiều đồi thông lắm luôn, rồi còn có nhiều trang trại trồng rau củ quả sạch. Nhiều biệt thự nghỉ dưỡng len lỏi giữa những đồi thông đó, đẹp cũng nhiều mà bỏ hoang thì cũng nhiều không đếm hết.

Sáng sớm mình với anh bạn ra đèo, sương mù dưới chân, trên đèo, trên cả đại ngàn. 2 thằng đi làm ly cafe với người quen, vị cafe ở đây chất lắm, chẳng biết chất như nào mà kể. Có cơ hội anh chị em lên cao nguyên cafe, mình mời 😀

Ly cafe măng đen
sáng sớm ở măng đen

Sau đó, anh bạn đi về Sê San công tác, ở một huyện biên giới mới thành lập, khó khăn và khắc nghiệt. Còn mình lại tiếp tục rời núi xuống thành phố, làm công việc văn phòng với chiếc máy vi tính.

“Sự lựa chọn nào cũng đáng được trân trọng” là câu mà bản thân mình đã suy nghĩ rất nhiều.

Lần đó mình mang theo nhiều dự định với cái tên Sê San.

#sesanfood #nhatkysesan
#nguoilaidosongsesan #dulichmangden

 

Sài Gòn, tháng 9, 2018.